
Gần đây mình được có cơ hội đứng lớp vài buổi cho lớp 8h30 sáng, thật tình cờ là đối tượng là các cô đã lớn tuổi, cũng ngang tuổi ba mẹ mình. Và đó là những buổi học-dạy rất quý giá.
Trong những buổi này, mình không xem là mình đi dạy, mà là cơ hội mình được quan sát, học hỏi cách chăm sóc cho các cô và được đọc những “cuốn sách biết nói”. Nhìn vào các cô bây giờ U60, U70 còn tràn đầy năng lượng, nhiệt tình, tích cực, có lẽ những năm tháng thanh xuân trước đây của các cô hẳn là vô cùng rực rỡ. Các cô đến lớp rất đầy đủ, đúng giờ, trong lớp thì chăm chú nghe hướng dẫn rồi làm theo, thắc mắc cũng nêu rõ ràng. Có cô bảo ở nhà cô cũng có tự quơ quào được mấy cái, nhưng đến lớp cho có kỷ luật, có người hướng dẫn, đi tập chung nhiều người cũng vui. Mình quả thực ấn tượng với sự nỗ lực một cách nghiêm túc của các cô.
Trong những giờ phút nghỉ ngơi, các cô cũng kể về chuyện công việc, chuyện nhà, sáng đến tối bận chăm lo cho chồng, cho con, cho cháu như thế nào. Đôi khi còn kể chuyện ngày xưa với ánh mắt long lanh, rồi các cô lại khuyên nhủ nhau, nhắc nhở phải ăn thế này, phải tập thế kia, chia sẻ có khi lố qua cả giờ tập, và buổi tập nào cũng đầy tiếng cười vui.
Được ngồi nghe các cô kể chuyện, được cùng tập, thấy những gương mặt sáng lên và trò chuyện rôm rả sau buổi tập, mình cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Vì mình biết đó là 1 buổi tập tốt và hiệu quả. Hiệu quả không chỉ ở các bài tập, còn ở chính không khí lớp học, ở từng câu chuyện và tinh thần mà mỗi người mang đến khiến cho mỗi buổi tập trở nên vô cùng giá trị.
Điều mình rất biết ơn là khi tập với các cô, mình được học cách chăm sóc cho người lớn tuổi, mình thấy hình ảnh của mẹ, của ba ở các cô. Khi ở vai trò khách quan lắng nghe những câu chuyện, mình thấy được tình thương trong những câu chuyện đó, nên thấy thương hơn ba mẹ mình. Thương cho mấy chục năm với biết bao thăng trầm, thành công và thất bại, hạnh phúc và khổ đau chất chứa bàng bạc qua những câu chuyện kể không hồi kết hay chỉ những câu nói vu vơ.
Điều mình cảm thấy quý giá nữa là mình thấy mình được trò chuyện với những “người đi qua thời gian”. Gọi như vậy vì mình xem mỗi người họ là 1 cuốn sách với mấy chục chương sách, có thể họ đã từng rất oanh liệt, từng rất thành công, tung hoành ngang dọc, giờ khi tuổi đã xế chiều, họ phải buông xuống hết những điều đó, để về lắng nghe cái đầu gối kêu lạo xạo, cái lưng đau nhức, đôi mắt không còn tinh anh, đôi tay không còn chuẩn xác, trí nhớ có khi lúc này lúc khác. Có lẽ cũng là bởi mấy chục năm qua đã dành hết cả cho công việc, cho chồng, cho con, cho người khác…
Mình rất mong lớp này tiếp tục mở rộng, có thêm nhiều cô chú tới, vì biết rằng những câu chuyện cần được kể, những cơ thể nay đã mỏi mệt cần được cảm thông và đồng hành.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Chúc bạn một ngày nhiều niềm vui trong lòng!![]()
Thương mến!
HLV Hải Dương
